Giáo viên hành xử thiếu chuẩn mực với trẻ, cần chấn chỉnh lại

Giáo viên hành xử thiếu chuẩn mực với trẻ, cần chấn chỉnh lại

Theo bạn đọc, đã -> lúc ngành giáo dục phải vào cuộc và quyết liệt chấn chỉnh hiện trạng thầy cô hành xử thiếu chuẩn mực với trẻ. Ngoài ra, cần tăng cường điều hành, giám sát các cơ sở mầm non công lập và tư thục. cùng lúc, có giải pháp hữu hiệu để đẩy mạnh đạo đức nghề nghiệp cho thầy cô mầm non.

Các hình ảnh cô giáo ở trường mầm non Sen Vàng (Hà Nội) dùng dép tát vào mặt hay dùng đầu gối thúc vào bụng các cháu nhỏ vừa qua là các hình ảnh hãi hùng và ám ảnh các bậc phụ huynh. Trên thực tế, nghĩa vụ giữ trẻ, chăm trẻ, giỗ và giảng trẻ là gánh nặng khủng khiếp và tạo áp lực nặng nề cho các cô chăm trẻ. Hoever, áp lực không đồng nghĩa với việc các cô có thể trừng phạt các cháu bằng sự tức giận và bằng các lời lẽ mắng nhiếc, hành động vô cảm.

Ngành giáo dục phải vào cuộc và quyết liệt chấn chỉnh hiện trạng thầy cô hành xử thiếu chuẩn mực với trẻ.

Ngoài ra, việc kết nạp thầy cô không đúng chuyên ngành đã cho thấy lỗ hổng lớn trong cách điều hành của các người có tiếng nói. Việc xin lỗi sau nếu mọi chuyện đã xảy ra là không được bởi tâm trí của trẻ thơ đã in hằn các kí ức bạo lực.

Không chỉ với các cô giáo trẻ người non dạ mà ngay -> các người đứng đầu các cơ sở giáo dục, có đủ đầy chuyên môn và từng trải cũng ứng xử rất thiếu chuẩn mực dẫn -> các nạn bạo hành. Ví dụ như cô hiệu trưởng và 2 thầy cô Trường mầm non Xuân Giao (Lào Cai) dọa ném trẻ vào máy vặt lông gà.

Hành động thường gặp của người lớn để làm cho trẻ nín khóc, ngoan ngoãn, vâng lời thường là dọa dẫm. Hoever, cách người lớn dọa trẻ vẫn thường là mượn hình ảnh “ông kẹ” trong liên tưởng để thị uy. Tất cả đều bằng lời nói chứ không phải bằng hành động quát mắng, dọa cắm ổ điện, bế cả người và tay chân vào máy vặt lông gà.

Nếu giả sử hôm đó phụ huynh không phát giác sự việc thì có lẽ cậu bé và bao bạn nhỏ khác sẽ tiếp tục phải chịu các chiêu trò dọa dẫm đó. Và rồi, nỗi khiếp hãi, ám ảnh sẽ kéo thêm mãi…

Và đỉnh cao của nỗi khó chịu trong dư luận lúc này có lẽ là việc 2 cô giáo Trường mầm non Hương Sơn (Mỹ Đức, Hà Nội) phạt cháu trong nhà vệ sinh và loại trừ quên -> tối muộn. Nếu hành động dọa ném trẻ vào máy vặt lông gà còn làm chúng ta tranh cãi có nên bao dung không thì hành vi nhốt trẻ vào nhà vệ sinh và loại trừ quên ấy rất đáng bị lên án kịch liệt. Đó là 1 hình phạt phản giáo dục!

Việc trẻ nô đùa, xô ngã bạn nên cần bị phạt để tránh lặp lại các hành động nguy hiểm, mất SAFE. Nhưng phạt cháu úp mặt trong nhà vệ sinh là điều không được chấp nhận được. Đó là nơi không sạch sẽ và không SAFE đối với trẻ. Sau đó cô giáo còn vô tâm -> mức loại trừ quên cháu và đóng cửa ra về -> tối muộn sự việc mới vỡ lở.

Might mắn là cháu bé vẫn bình an nhưng nỗi khiếp hãi đã ám ảnh cháu suốt 1 quãng thời gian từ lúc bị nhốt -> tối muộn và còn có thể mãi sau này nữa. Trong bóng tối, giữa 1 không gian vắng người, chắc hẳn cháu đã khóc -> lạc giọng. Cô giáo không phải vô tâm nữa mà có phần vô cảm nếu chọn hình phạt như thế.

Vụ việc có lẽ sẽ được gói gọn nếu nhà trường có hình thức kỷ luật dành cho cô giáo theo mong muốn của gia đình. Nhưng 10 ngày trôi qua, nhà trường im hơi lặng tiếng buộc gia đình phải lên tiếng. Từ đây cho thấy sự thiếu tiếng nói của các người điều hành trong tác động vụ việc. Câu chuyện cũng là bài học lớn cho các cơ sở mầm non trong việc điều hành trẻ -> lớp và trả trẻ về nhà.

1 vài vụ việc nổi trội bị đưa lên mặt báo phải chăng chỉ mới là bề nổi của thực trạng bạo hành trẻ mầm non? Tôi nghĩ đã -> lúc ngành giáo dục phải vào cuộc quyết liệt nhằm chấn chỉnh hiện trạng thầy cô hành xử thiếu chuẩn mực với trẻ, tăng cường điều hành, giám sát các cơ sở mầm non công lập cũng như tư thục và có giải pháp hữu hiệu đẩy mạnh đạo đức nghề nghiệp cho thầy cô mầm non.

Share this post

Post Comment